google-site-verification=xoYNfDAHOe8wTfmYvm2sGy2jb1mwSUfzwfrS7Vh27bs Skip to content

Bắt đầu lại ở tuổi 25, 28, hay 32 — không phải thất bại, chỉ là khởi đầu muộn hơn


Có một câu hỏi mà tôi từng tự hỏi mình rất nhiều lần, thường vào những buổi tối khi căn phòng yên tĩnh và đầu óc lại bắt đầu làm việc không ngừng:

“Liệu mình có đang trễ quá không?”

Trễ so với bạn bè đã có sự nghiệp ổn định. Trễ so với những người cùng tuổi đã mua được nhà, đã lập gia đình, đã biết mình đang đi về đâu. Trễ so với phiên bản tưởng tượng của mình hồi còn trẻ — cái phiên bản mà lúc đó tôi nghĩ đến năm này, tháng này, tôi chắc chắn đã phải là ai đó.

Nhưng tôi không là ai đó như vậy. Và có lẽ bạn cũng đang cảm thấy điều tương tự.


Cái cảm giác nhìn quanh và thấy mọi người đều đã “ổn định”

Mạng xã hội có một cách rất tàn nhẫn để nhắc nhở chúng ta về những thứ mình chưa có.

Scroll qua một vòng, bạn sẽ thấy người bạn cũ vừa lên chức, người quen vừa khai trương quán cà phê, người nọ vừa mua xe, người kia vừa đăng ảnh du lịch nước ngoài. Và bạn ngồi đó, với ly cà phê nguội lạnh và một cảm giác lờ mờ rằng mình đang tụt lại phía sau.

Điều kỳ lạ là, cảm giác đó không phải vì bạn lười biếng hay không cố gắng. Nhiều khi bạn đang cố gắng rất nhiều. Chỉ là cố gắng theo một hướng mà sau này bạn nhận ra không phải hướng của mình.

Và đó là lúc câu hỏi lớn hơn bắt đầu xuất hiện — có nên bắt đầu lại không?


Tôi bắt đầu lại như thế nào

Tôi không có một câu chuyện kịch tính để kể. Không có cú ngã lớn, không có ngày tôi quyết định thay đổi tất cả sau một đêm thức trắng đầy cảm hứng.

Thật ra, quyết định bắt đầu kênh YouTube và blog này đến khá lặng lẽ.

Tôi đã ở độ tuổi mà nhiều người gọi là “đã ổn định rồi” — cái tuổi mà xã hội ngầm hiểu rằng bạn không nên làm những thứ chưa chắc ăn nữa. Bắt đầu một kênh YouTube? Viết blog? Những thứ đó là của người trẻ, của người có nhiều thời gian, của người chưa có gánh nặng gì.

Nhưng có một điều tôi biết chắc: nếu tôi không bắt đầu bây giờ, tôi sẽ tiếp tục ngồi và tự hỏi “giá mà” thêm vài năm nữa.

Và tôi đã mệt với cái cảm giác “giá mà” đó lắm rồi.

Vậy nên tôi bắt đầu. Không hoàn hảo. Không có kế hoạch chi tiết. Chỉ là bắt đầu.


Trễ — theo nghĩa nào?

Chúng ta hay nói “bắt đầu trễ” như thể có một thời điểm đúng để làm mọi thứ, và nếu bỏ lỡ thời điểm đó thì xem như xong.

Nhưng trễ so với cái gì?

So với một cái mốc mà ai đó đặt ra? So với lộ trình của người khác? So với kỳ vọng mà xã hội áp lên vai bạn từ hồi bạn còn chưa kịp hiểu mình muốn gì?

Tôi từng nghĩ rằng đến một độ tuổi nào đó là hết cơ hội. Rằng nếu bạn chưa tìm ra hướng đi của mình lúc 22 tuổi, thì 28 tuổi bắt đầu là quá muộn. Rằng nếu bạn thay đổi hướng ở tuổi 30, người khác sẽ nhìn bạn bằng ánh mắt thương hại.

Nhưng tôi đã sai.

Không phải vì có ai nói với tôi điều đó. Mà vì tôi tự nhìn thấy — khi tôi bắt đầu làm điều mình muốn làm, dù là ở cái tuổi mà tôi từng nghĩ là “quá trễ”, mọi thứ vẫn diễn ra. Không nhanh. Không dễ. Nhưng vẫn diễn ra.


Có một điều không ai nói với bạn về việc bắt đầu lại

Bắt đầu lại không có nghĩa là xóa bỏ tất cả những gì đã qua.

Những năm tháng trước đó — dù bạn có cảm giác chúng là “lãng phí” hay “sai hướng” — đều để lại thứ gì đó trong bạn. Có thể là kinh nghiệm. Có thể là bài học. Có thể chỉ đơn giản là sự hiểu biết về những gì bạn không muốn — mà thứ đó thôi cũng đã rất có giá trị rồi.

Tôi không bắt đầu kênh YouTube hay blog này từ con số không thực sự. Tôi bắt đầu với tất cả những gì tôi đã trải qua, đã suy nghĩ, đã nhận ra trong những năm tháng trước đó. Cái hành trang đó — dù tôi không nhìn ra ngay lúc đầu — là thứ giúp tôi có điều gì đó để chia sẻ.

Bạn cũng vậy. Những năm tháng bạn nghĩ là “lãng phí” — chúng không biến mất. Chúng chỉ đang chờ bạn tìm ra cách dùng chúng.


Điều khó nhất không phải là bắt đầu

Điều khó nhất là bắt đầu khi xung quanh bạn không ai làm điều tương tự.

Khi bạn bè đã yên vị với công việc ổn định, khi gia đình nhìn bạn với ánh mắt lo lắng, khi chính bản thân bạn cũng không chắc mình đang đi về đâu — đó là lúc tiếng nói bên trong đầu to nhất.

“Mình làm cái này để làm gì?”
“Ai sẽ quan tâm đến những điều mình chia sẻ?”
“Người ta sẽ nghĩ gì về mình?”

Tôi không có câu trả lời sẵn cho những câu hỏi đó. Và thành thật mà nói, tôi cũng không chờ có câu trả lời mới bắt đầu.

Vì nếu chờ đủ chắc chắn mới bắt đầu, thì có lẽ tôi vẫn sẽ đang chờ đến bây giờ.


Nếu bạn đang đứng trước ngưỡng cửa đó

Nếu bạn đang ở độ tuổi nào đó — 25, 28, 32, hay thậm chí hơn — và đang tự hỏi liệu mình có trễ quá không để thay đổi, để thử điều gì đó mới, để bắt đầu lại một hướng khác…

Tôi không thể nói với bạn rằng mọi thứ sẽ diễn ra như bạn mong muốn. Tôi cũng không biết hành trình của bạn sẽ đi đến đâu.

Nhưng tôi có thể nói điều này — cảm giác “giá mà mình đã thử” nặng hơn rất nhiều so với cảm giác “mình đã thử và không như kỳ vọng”.

Một cái là câu hỏi sẽ theo bạn mãi. Cái kia ít nhất cho bạn một câu trả lời.

Và đôi khi, chỉ cần có câu trả lời — dù là câu trả lời nào — cũng đã nhẹ hơn rất nhiều rồi.

Không có thời điểm hoàn hảo để bắt đầu. Chỉ có lúc bạn sẵn sàng bắt đầu — dù chưa sẵn sàng hoàn toàn.

Stay Simple. Stay True.


Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.